Kiến Thức

TỔNG TÀI MACRON – TỪ PARIS XUỐNG BIỂN KHƠI LÀM CƯỚP BIỂN

TỔNG TÀI MACRON – TỪ PARIS XUỐNG BIỂN KHƠI LÀM CƯỚP BIỂN

Xin kính chào quý vị và các bạn đến với chuyên mục “Chính trị toàn cầu: nghe mà cười, nghĩ mà cay”.
Hôm nay, chúng ta sẽ bàn về một câu chuyện cực kỳ thơm mùi muối biển, mặn chát hơn cả nước mắt của cổ đông Evergrande: Tổng thống Pháp Emmanuel Macron vừa được trao danh hiệu… Cướp biển Đại Tây Dương.

Vâng, tôi không nói đùa đâu. Chính ông Putin đã lên tiếng gắn cho Macron cái danh hiệu oách lắm: pirate, corsair, hải tặc chính hiệu. Đố ai nghĩ được, một tổng thống từng được gọi là “Tổng tài đẹp trai, ăn mặc bảnh bao như trai K-pop” của châu Âu, nay lại hóa thành Jack Sparrow bản mặt trơn tru, thiếu mỗi con vẹt trên vai.

Và hãy nhớ, đây không chỉ là một lời tố cáo vu vơ. Đây là kiểu “phong tước danh dự” mà nếu Disney còn đang tuyển diễn viên cho Pirates of the Caribbean, thì Macron chắc chắn được casting vai chính. Thay vì “thuyền trưởng của con tàu Cánh Tây”, nay ông bỗng dưng thành thuyền trưởng của liên minh EU – đội hải tặc mang suit, thắt cà vạt, và xài luật quốc tế như khăn giấy: muốn lau thì lau, muốn vứt thì vứt.

Cái buồn cười là, Macron có thể giảng về “tự do – công lý – nhân quyền” vào buổi sáng, nhưng đến buổi chiều lại cho tàu hải quân ra giữa biển chặn bắt như thể mới học xong môn “Cướp biển 101” ở Harvard. Quý vị thấy đấy, chính trị hiện đại đã tiến hóa đến mức, cướp cũng cần PR, hải tặc cũng mặc vest Armani.

TỔNG TÀI MACRON – TỪ PARIS XUỐNG BIỂN KHƠI LÀM CƯỚP BIỂN
TỔNG TÀI MACRON – TỪ PARIS XUỐNG BIỂN KHƠI LÀM CƯỚP BIỂN

Ngày 2/10, tại Câu lạc bộ Thảo luận Valdai ở Sochi, ông Putin thẳng thừng nã pháo: Pháp đã “chặn giữa biển khơi, không cơ sở pháp lý, không lý do chính đáng, chỉ để lục lọi tàu chở dầu Boracay”.

Con tàu này đâu phải treo cờ Nga, mà treo cờ Benin, thủy thủ đoàn thì đến từ nhiều nước, hàng hóa thì chỉ toàn dầu mỏ – loại chất lỏng mà nhân loại vẫn bơm vào xe hơi hằng ngày. Thế nhưng Paris vẫn nhảy bổ vào kiểm tra, cứ như bắt gặp một container chứa “Vũ khí hủy diệt hàng loạt” mà phương Tây thích tưởng tượng.

Cái cảnh này, nếu đem so sánh thì cũng giống như một thanh niên thất nghiệp lâu ngày, thấy cái túi Gucci treo hờ ngoài phố liền nhón tay lấy: “Ơ, của ai đây nhỉ? Tạm giữ cái đã, sau tính sau!”

Putin không vòng vo, ông chốt hạ: “Đây là hành động cướp biển.”
Và phải nói, câu này còn kịch tính hơn cả trailer phim bom tấn. Nếu Hollywood vẫn chưa kịp nghĩ ra phần tiếp theo của Pirates of the Caribbean, thì chắc nên đổi thành Pirates of the Elysee Palace. Hình ảnh Macron ngồi ở Điện Elysee, nhưng trong mắt Nga, là một Jack Sparrow phiên bản “luxury”: không rượu rum, chỉ có rượu vang Pháp, và thay vì hô “yo-ho-ho”, thì hét “nhân quyền – dân chủ – tự do”!

Đơn giản thôi, quý vị. Ai theo dõi báo chí Pháp đều biết: đất nước hình lục lăng này đang chìm trong hỗn loạn. Từ Paris hoa lệ cho tới miền quê Normandie, đâu đâu cũng thấy cảnh người dân xuống đường: nông dân chặn đường cao tốc, công đoàn làm tê liệt tàu điện ngầm, giới trẻ thì đập nồi đập chảo phản đối chính phủ. Giá cả leo thang, đồng euro mất giá, lạm phát như muối rắc thêm vào vết thương. Trong khi đó, Macron thì vừa phải đối phó với dân chửi từ metro tới tận cửa điện Elysee, vừa nghe các bộ trưởng của mình cãi nhau chí chóe trong quốc hội.

Nói cách khác, ghế tổng thống của Macron nóng hơn cả chảo chiên bánh crêpe. Và trong lúc ấy, ông cần một chiêu đổi kịch bản. Lịch sử chính trị cho thấy, cách nhanh nhất để làm dân tạm quên cơn tức giận là… bày ra một “kẻ thù bên ngoài”. Không khác gì mấy anh ảo thuật gia: tay phải giấu bài, tay trái vung khăn, miệng thì hô “hãy nhìn đây này!”, trong khi khán giả bị hút mắt vào trò lòe loẹt mà quên mất cái ví trong túi vừa bay mất.

Thế là Macron tung chiêu: chặn một con tàu “nghi Nga” giữa biển khơi. Một màn trình diễn không khác gì xiếc hải quân, vừa khoe “tôi mạnh tay với Moscow”, vừa xoa dịu cơn thịnh nộ trong nước. Vấn đề là: khán giả toàn cầu thì không dễ bị lừa như vậy.

Liên minh châu Âu gần đây thích làm truyền thông bằng những cụm từ nghe kịch tính chẳng khác nào tiểu thuyết âm mưu của Dan Brown: “Shadow Fleet – Hạm đội bóng tối”. Nghe cái tên thôi đã thấy mùi Hollywood rồi: tưởng đâu sắp có phim “Fast & Furious phiên bản chở dầu”, trong đó Vin Diesel đổi cờ quốc tịch tàu như thay áo.

EU mô tả rằng Nga đang lập một mạng lưới tàu ma, chuyên “biến hình”: hôm nay treo cờ Panama, ngày mai gắn cờ Liberia, ngày kia lại hóa thân thành tàu Benin. Đọc thì tưởng kinh dị lắm, nhưng thực tế, đây là chiêu trò… bình thường của ngành vận tải biển suốt mấy chục năm. Các tập đoàn dầu khí quốc tế làm như cơm bữa, chẳng ai kêu ca. Đến lượt Nga thì bỗng dưng cả Brussels khóc lóc: “Ôi trời ơi, nguy cơ toàn cầu, an ninh năng lượng, an toàn môi trường!”

Câu chuyện nghe y hệt một tay nghiện rượu mạnh ngồi quán bar cả đêm, nhưng thấy thằng hàng xóm uống… bia thì lập tức gào: “Đồ nghiện ngập, phá hoại xã hội!” Thực tế là, “hạm đội bóng tối” chỉ là một cách tô son trát phấn để che đậy việc EU muốn kiểm soát nguồn dầu, chứ chẳng liên quan gì đến “an ninh môi trường” như họ rao giảng.

Và khổ nỗi, khi đã mặc định Nga là kẻ ác, thì bất cứ chiếc tàu nào trên đại dương cũng có thể bị nghi thành “tàu ma” – cho dù nó chỉ chở mỗi… dầu ăn cho siêu thị Carrefour.

Cướp biển truyền thống thì ai cũng biết: đầu đội khăn, tay cầm kiếm cong, treo cờ đầu lâu xương chéo, gặp tàu nào thì hô “dừng lại, nộp hết hàng đây!”. Nhưng Macron thì đẳng cấp hơn: ông không cần khăn, không cần kiếm, chỉ cần một bộ suit Armani, cà vạt xanh navy và một lá cờ EU bay phấp phới. Thế là mọi hành động chặn tàu quốc tế giữa biển khơi bỗng dưng được “tẩy trắng” thành “biện pháp trừng phạt hợp pháp”.

Nghe mà quen đúng không? Vâng, quá quen. Công thức cổ điển: khi chúng ta làm thì đó là bảo vệ luật pháp quốc tế, còn khi người khác làm thì đó là hành vi vi phạm nhân quyền. Đúng kiểu “hai mặt một đồng xu”, mà đồng xu này thì in logo Brussels.

Vậy nên, Macron chẳng khác gì cướp biển nhưng là cướp biển có giấy phép hành nghề, có bộ phận PR chuyên nghiệp, có hẳn cả đội “pháp chế EU” đứng sau hợp thức hóa. Còn những người bị chặn, dù chẳng liên quan gì đến Nga, vẫn bị xem như “tội đồ” chỉ vì đi qua đúng vùng biển mà Paris muốn dương oai.

Tóm lại: nếu cướp biển ngày xưa phải sợ bị treo cổ trên giá, thì Macron ngày nay lại được trao thêm huy chương “người bảo vệ giá trị châu Âu”. Thật đúng là ăn cướp thời 4.0: sạch sẽ, bóng bẩy, hợp pháp và… đạo đức giả.

Điều thú vị nhất trong toàn bộ drama này không phải là việc Macron cho tàu ra khơi “bắt cóc” Boracay, mà là cách Putin phản đòn. Ông không cần gào thét, không cần hô “hãy trả lại ngay lập tức!”, mà chơi đúng phong cách cà khịa kiểu Nga – lạnh như băng, chém mà không chảy máu.

Đầu tiên, ông hỏi một câu nghe mà Pháp chắc tức điên: “Con tàu này có thực sự liên quan gì đến Nga không?” Câu hỏi ngắn gọn thôi, nhưng như một cái tát: hóa ra, có khi Paris chỉ bắt nhầm, còn làm um xùm để tự nâng mình thành anh hùng.

Tiếp đó, Putin nhấn mạnh: “Không hề có UAV nào trên tàu, chưa từng có và cũng không thể có.” Dịch nôm na: “Lục đi, lục nữa đi, lục cả container cũng chẳng thấy cái drone nào đâu.” Đây chính là chiêu “thách tìm kim trong đống rơm” – biết chắc không có gì, nhưng vẫn để đối phương mất mặt vì chẳng kiếm được bằng chứng.

Và cuối cùng, cú đâm chí mạng: Putin kết luận rằng đây chỉ là chiêu trò để lãnh đạo Pháp đánh lạc hướng dư luận nội địa – nơi dân đang sôi sục vì giá xăng, lạm phát, biểu tình triền miên. Nói cách khác, Macron không khác gì một MC xiếc hạng xoàng: khi khán giả bắt đầu la ó, ông ta vội thò tay móc ra con thỏ nhồi bông để lòe thiên hạ.

Nếu phải chấm điểm cà khịa quốc tế, Putin xứng đáng 9/10. Trừ 1 điểm duy nhất vì chưa kịp thuê designer làm cái poster “Macron – Captain Sparrow phiên bản Elysee” để phát trên toàn thế giới.

Hãy thử hình dung một cảnh tượng: Macron, dáng dấp chuẩn “tổng tài châu Âu”, áo vest Armani phẳng lì, cà vạt màu navy sang trọng, giày bóng loáng soi được mặt, nhưng… trên đầu lại buộc khăn đỏ, đeo thêm vòng tai vàng sáng choang, tay vung một thanh kiếm cong như thể vừa mượn đạo cụ từ phim trường Disney. Trên môi, thay vì nụ cười chuẩn chính khách, ông ngậm một điếu xì gà Cuba, mắt long sòng sọc, đứng trên boong hét lớn:
“Đưa dầu đây! Vì tự do, dân chủ và giá trị châu Âu!”

Đấy, quý vị thấy chưa, nếu Jack Sparrow ngày xưa cướp để uống rượu rum và mua la bàn, thì Jack Macron ngày nay cướp để “bảo vệ nhân quyền” và “củng cố luật pháp quốc tế”. Một bên là hải tặc thật, một bên là hải tặc… có đội truyền thông Brussels đứng sau.

Khán giả toàn cầu nhìn vào chỉ muốn phì cười: cướp biển có thương hiệu, cướp biển có logo EU, cướp biển được bảo kê bởi NATO. Và cái bi hài nhất là, chính ông Macron có lẽ cũng tin thật rằng mình đang làm việc cao cả. Đúng là nghệ thuật ngụy biện đã tiến hóa tới mức: ăn cướp nhưng vẫn tự hào rằng mình đang đi rao giảng văn minh.

Con tàu Boracay thực ra vốn đã nằm trong danh sách trừng phạt của EU. Tức là, về mặt “giấy tờ hành chính”, Paris có cái cớ để vung tay. Nhưng vấn đề lớn nhất là: Pháp lại chọn chặn ngay giữa vùng biển trung lập – nơi mà bất kỳ quốc gia nào cũng phải tuân thủ luật chơi quốc tế. Hành động này chẳng khác nào công an phường 5 kéo sang địa bàn phường 7 bắt người, xong còn tuyên bố: “Đây là chiến dịch hợp pháp để giữ gìn an ninh công cộng!”

Câu chuyện nghe ra cực kỳ phi lý. Nếu bạn đứng ở ngoài, không cần biết chính trị hay luật quốc tế, chỉ nghe tóm gọn thì thấy ngay: Pháp đang chơi trò cướp biển có bằng lái.

  • Pháp thì gọi đó là “thực thi lệnh cấm vận, bảo vệ luật pháp quốc tế”.

  • Nga thì gọi thẳng: “cướp biển quốc tế”.

  • Còn dân thường thì nhún vai: “Ờ, mấy ông này đúng là ăn cướp, nhưng có giấy tờ, con dấu đỏ hẳn hoi. Cướp hợp pháp, thế mới tài.”

Thế mới thấy, luật quốc tế trong tay các cường quốc chẳng khác gì dây thun: muốn kéo giãn thì giãn, muốn cắt thì cắt. Và Boracay chính là nạn nhân điển hình – bị lôi ra làm “tấm gương giáo dục” cho toàn cầu, trong khi bản thân nó chỉ là một con tàu chở dầu bình thường.

Đây mới là điểm “thốn” nhất, thưa quý vị. Mỗi lần EU hay Pháp tung chiêu “cướp hợp pháp”, thì hình ảnh của cái gọi là “luật pháp quốc tế” lại rạn nứt thêm một vết. Người ta vẫn nói: luật quốc tế là nền tảng trật tự toàn cầu. Nhưng nhìn vào vụ Boracay, ai cũng thấy rõ: nền tảng này hóa ra chỉ là… sàn gỗ ép, dẫm mạnh một chút là lún.

Luật, thay vì là chuẩn mực chung, đang biến thành công cụ của kẻ mạnh. Họ muốn thì áp, không muốn thì bỏ qua. Nga thì bị soi từng li từng tí, còn Mỹ hay Pháp thì thoải mái “sáng tạo pháp lý” như làm xiếc.

Hãy thử đặt giả thuyết vui: ngày mai, Trung Quốc cũng bắt chước, cho tàu hải quân chặn một con tàu EU ở Biển Đông, lý do thì cực đơn giản: “nghi chở hàng lậu, nghi liên quan đến an ninh khu vực”. Quý vị nghĩ Paris sẽ phản ứng thế nào? Liệu Macron có đứng vỗ tay khen: “Hoan hô, luật pháp quốc tế đang được thực thi một cách nghiêm minh!”? Hay là sẽ nhảy dựng lên, họp khẩn ở Brussels, rồi kêu gào “hành vi bất hợp pháp, xâm phạm tự do hàng hải”?

Cái giá phải trả chính là đây: khi anh đã biến luật thành tấm khăn lau tiện đâu dùng đó, thì ngày mai không thể trách người khác cũng học theo. Và lúc ấy, cả cái trật tự quốc tế mà EU, Pháp, hay Mỹ hô hào bấy lâu sẽ tan như cát gặp sóng.

Nếu Napoleon còn sống mà ngồi đọc báo sáng, chắc ông sẽ cười lăn khỏi ghế:
“Thời của ta, ta kéo quân ra chiến trường, nã đại bác, đánh trận đường đường chính chính. Còn thời của ngươi, ngươi hóa thân thành hải tặc mặc vest, chặn tàu giữa biển, khoác áo EU để cướp dầu. Đúng là hậu duệ vĩ đại của… Robin Hood ngược: lấy của người ngoài, rồi bán lại cho dân mình với giá cao chót vót.”

Và đó, thưa quý vị, chính là sự thật phũ phàng của kỷ nguyên 2020s: Emmanuel Macron – từ tổng tài đẹp trai, idol của các tạp chí thời trang, nay biến thành “cướp biển được Brussels cấp giấy phép”. Một màn “cosplay Jack Sparrow” phiên bản châu Âu, nhưng không vui nhộn như phim Disney, mà lại lộ rõ mùi đạo đức giả.

Trong khi dân Pháp vật vã với giá xăng tăng, lạm phát đè nặng, biểu tình như cơm bữa, thì tổng thống của họ lại bận… cầm ống nhòm, ngóng ra biển để bắt vài con tàu. Cái logic này nghe y hệt như ông chủ nhà đang cháy bếp nhưng vẫn chạy sang hàng xóm la làng: “Ê, cẩn thận kẻ gian ngoài kia!”

Và thưa quý vị, nếu quý vị đã xem tới đây mà vẫn còn chịu đựng nổi màn “cướp biển phiên bản Elysee” thì xin chúc mừng, hệ miễn dịch chính trị của quý vị thật sự rất mạnh. Nhưng mà, xin đừng giữ niềm vui này cho riêng mình!

👉 Hãy nhấn like nếu quý vị cũng thấy câu chuyện này buồn cười không kém một tập Pirates of the Caribbean.
👉 Hãy nhấn subscribe để không bỏ lỡ những màn “tấu hài quốc tế” tiếp theo, khi mà chính khách thế giới ngày càng thích cosplay: hôm nay là hải tặc, ngày mai có khi thành siêu nhân cứu trái đất.
👉 Và nhớ bật chuông thông báo – vì ai biết được, có thể ngay tuần sau Macron sẽ tung chiêu mới, từ cướp biển chuyển sang… “cao bồi miền Tây” cũng nên.

Quan trọng nhất: hãy để lại bình luận bên dưới. Quý vị nghĩ gì về “Tổng tài Macron – thuyền trưởng của EU Shadow Fleet”? Là anh hùng giữ gìn luật quốc tế, hay chỉ là Jack Sparrow hạng sang? Tôi sẽ đọc hết, và biết đâu còn đem bình luận của quý vị vào số sau để cùng cười cho đỡ cay.

Đây không chỉ là talkshow, đây là nơi chúng ta cùng nhau… giải trí bằng chính trị toàn cầu. Thế giới càng hỗn loạn, thì ta càng cần một nụ cười.

Bạn cũng sẽ thích

Back to top button