THỦ TƯỚNG ISRAEL – ĐI ĐÂU CŨNG BỊ XUA NHƯ XUA TÀ
THỦ TƯỚNG ISRAEL – ĐI ĐÂU CŨNG BỊ XUA NHƯ XUA TÀ
Xin chào quý vị và các bạn đã quay trở lại với chương trình “Thế giới nhìn bằng con mắt… hơi nheo nheo”. Tôi là người có thú vui đặc biệt: không sưu tầm tem, không nuôi cá cảnh, mà chỉ thích ngồi coi các chính trị gia bị người ta coi lại, theo cái cách cực kỳ khó chịu – giống như bạn đi dự tiệc, tưởng mình là nhân vật chính, ai ngờ cả hội đồng loạt… đứng dậy đi về.
Vâng, thưa quý vị, hôm nay chúng ta bàn về một hiện tượng quốc tế độc nhất vô nhị, một nhân vật có khả năng làm cho “ghế trống” trở thành biểu tượng ngoại giao mới. Đó chính là Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu.
Ông là chính khách hiếm hoi mà đi đến đâu, thay vì được trải thảm đỏ, thì người ta lại trải… băng rôn phản đối. Nếu chính trị là showbiz, thì ông chính là nghệ sĩ duy nhất sở hữu “fanclub toàn cầu” mà 100% đều là antifan.
Nói thẳng ra, ông Netanyahu có tài biến bất kỳ sự kiện nào thành phim “World War Z” phiên bản chính trị. Chỉ khác là zombie không đuổi theo ông ta, mà chạy xa ông ta, để lại những hàng ghế trống phơi bày giữa hội trường quốc tế.

Phần 1: Khách sạn thành… võ đài
Trước cả khi ông Netanyahu kịp bước chân lên bục phát biểu tại Liên Hợp Quốc, khách sạn nơi ông nghỉ tại New York đã biến thành sàn đấu tạm thời. Cảnh tượng y như phim võ hiệp: một bên cờ Palestine, một bên cờ Israel, hai phe chia làm tả hữu, đứng gào thét như sắp mở màn “Tỷ võ Hoa Sơn”. Khác biệt duy nhất là chẳng ai tung chưởng, mà chỉ tung khẩu hiệu và loa phóng thanh.
Nhưng oái oăm thay, “nhân vật chính” của buổi diễn – ngài Netanyahu – lại ngồi im bên trong, giống như boss cuối trong game, nhưng không ai hứng thú đi “clear map”. Người ta không muốn đánh, người ta chỉ muốn… uninstall game này khỏi máy.
Hình ảnh bên ngoài: biểu ngữ đỏ rực, khẩu hiệu “Tội phạm chiến tranh” giơ cao. Hình ảnh bên trong: Netanyahu có lẽ đang nhấp tách trà, suy nghĩ: “Kỳ lạ, sao ai cũng ghét mình? À, chắc tại mình đúng quá.” Vâng, chỉ có điều đúng quá… theo cách ngược đời.
Khách sạn năm nay nên được trao giải “Hotel of the Year”. Không phải vì dịch vụ tốt, mà vì vô tình cung cấp thêm “dịch vụ chính trị trực tiếp” ngay trước cửa ra vào. Người ta đến đây không để check-in, mà để check cái-injustice. Thậm chí khách sạn còn chẳng cần thuê ban nhạc, bởi tiếng hò hét ngoài kia đã đủ để biến nơi này thành “festival biểu tình quốc tế”.
Phần 2: Đại hội đồng Liên Hợp Quốc – show diễn bỏ ghế tập thể
Khoảnh khắc ông Netanyahu bước lên bục phát biểu tại Đại hội đồng LHQ lẽ ra phải là cao trào ngoại giao: ánh đèn, máy quay, lãnh đạo toàn cầu chăm chú. Nhưng thực tế thì giống như một buổi biểu diễn ca nhạc mà khán giả rủ nhau… đi vệ sinh tập thể.
Ông mới mở màn vài câu, cả dãy ghế bắt đầu lác đác trống. Rồi chỉ trong nháy mắt, cả hội trường biến thành phiên bản đời thực của “Thung lũng ghế trống”. Không khí lặng như tờ, chỉ còn vài khuôn mặt vẫn ngồi lại – nhưng ánh mắt thì không hướng lên bục, mà cắm vào điện thoại. Có người còn tranh thủ chụp story: “Trực tiếp chứng kiến màn tẩy chay mềm nhất trong lịch sử ngoại giao.”
Đây chính là đỉnh cao của nghệ thuật phản đối thụ động. Không cần cầm biểu ngữ, không cần gào thét. Chỉ cần… đứng dậy, bỏ đi, và để lại ghế trống lên tiếng thay mình. Thông điệp rõ ràng đến mức không cần phiên dịch: “Chúng tôi không hứng thú nghe một bài biện minh cho thảm họa nhân đạo.”
Cảnh tượng ấy vừa hài vừa cay. Hài vì trông ông Netanyahu hùng hồn độc thoại với ghế trống như một giáo sư giảng bài cho lớp đã… nghỉ hè. Cay vì đằng sau mỗi chiếc ghế bỏ trống ấy là hàng nghìn sinh mạng ngoài kia, đang gào thét thật sự, chứ không phải bằng im lặng.
Phần 3: Trước giờ diễn – kẻ được gọi tên trong mọi cáo buộc
Trước khi ông Netanyahu bước lên bục, nhiều lãnh đạo thế giới đã kịp “dọn sân khấu”. Người thì kể chuyện Gaza như địa ngục trần gian: bệnh viện tan hoang, trẻ em chết đói, dân thường chạy bom. Người thì lên án kẻ “gây nên tình trạng này”. Điều thú vị là chẳng ai cần gọi tên, nhưng cả hội trường đều tự động liên tưởng đến cùng một nhân vật.
Cảm giác của ông Netanyahu lúc ấy chắc như tham dự một hội nghị mà chủ đề chính lại xoay quanh… tội trạng của mình. Nó giống như đi ăn cỗ cưới, khách khứa lần lượt lên hát karaoke, nhưng bài nào cũng là diss-track nhắm thẳng vào bạn. Bạn vẫn phải ngồi đó, cười gượng, chờ đến lượt mình cầm mic.
Người ta gọi đó là bản lĩnh thép, nhưng tôi gọi là sự lì lợm siêu cấp. Bình thường, chỉ cần một phát biểu chỉ trích là nhiều chính trị gia đã toát mồ hôi, thậm chí bỏ về. Còn ông Netanyahu thì như có khả năng “miễn nhiễm dư luận”. Hội trường càng lạnh nhạt, ông càng tỏ ra hùng hồn, như thể mình đang đứng trước fanclub cuồng nhiệt.
Đây không còn là “cứng rắn”, mà là nghệ thuật sống sót giữa bão dư luận bằng cách… giả vờ bão không tồn tại. Vấn đề là, dù ông có giả vờ đến đâu, hàng nghìn sinh mạng ở Gaza lại chẳng hề biến mất theo trí tưởng tượng ấy.
Phần 4: Khi “bảo kê” cũng ngượng
Trong nhiều thập kỷ, Israel luôn có “tấm khiên thần kỳ” mang tên Hoa Kỳ. Cứ mỗi lần quốc tế nhao nhao chỉ trích, Mỹ lại bước ra như anh đại trong phim xã hội đen, quăng câu thoại kinh điển: “Nó là người của tao, đứa nào dám động?” Và thế là mọi lời cáo buộc tự động được “giảm âm lượng”.
Nhưng lần này, ngay cả bảo kê cũng thấy… quê. Bởi ở ngay nước Mỹ, sinh viên đại học xuống đường dựng trại phản đối, dân thường biểu tình, nghị sĩ trong Quốc hội thì chia phe cãi nhau ỏm tỏi. Thậm chí trong các cuộc tranh cử, việc “có nên tiếp tục chống lưng cho Netanyahu” đã trở thành cái mồi lửa gây tranh cãi.
Thế nên, cảnh tượng hiện giờ chẳng khác nào ông anh kéo thằng em trai quậy phá ra khỏi quán bar. Vừa giữ mặt mũi cho em, vừa xì xào chửi nhỏ: “Mày gây chuyện ít thôi, tao không gánh nổi nữa.”
Cái thế khó của Mỹ là ở chỗ: bỏ thì thương, vương thì tội. Bỏ Israel thì mất “con cờ ruột” ở Trung Đông, mà ôm mãi thì thành gánh nặng chính trị, bị cả thiên hạ mắng lây. Cho nên, tiếng bảo kê ngày nay nghe không còn đanh thép, mà giống kiểu: “Ờ thì nó sai đấy, nhưng… thôi kệ, anh em cả mà.”
Một hình ảnh bảo kê ngượng nghịu, kéo ghế che mặt, trong khi “đệ tử ruột” vẫn hùng hồn cãi chày cãi cối trước cả thế giới.
Phần 5: Có ai đi đâu cũng bị xua như thế này không?
Nếu thế giới là một sân khấu, thì hiếm có lãnh đạo nào “đi diễn” mà ở đâu cũng nhận vai phản diện như Netanyahu. Người khác đi công du thì được trải thảm đỏ, còn ông đi đến đâu thì người ta trải… banner phản đối. Thảm đỏ biến thành thảm nhựa cuộn lại, vì chẳng ai muốn bày biện chào đón cả.
-
Đi khách sạn, biểu tình trực chờ trước cổng, giống như fanclub trung thành nhưng là fan… ghét cay ghét đắng.
-
Đi Liên Hợp Quốc, quan khách bỏ ghế hàng loạt, nhìn cảnh đó tưởng đâu đang trong giờ ra chơi ở trường tiểu học.
-
Đi châu Âu, tòa án quốc tế chực sẵn hồ sơ “tội ác chiến tranh”, cứ như mấy anh luật sư đang đợi cơ hội để “chặt chém” thân chủ.
-
Về nước thì dân nhà cũng chẳng tha, biểu tình hàng tuần, như thể chính phủ và người dân đang chơi trò kéo co liên tục mà không ai muốn thua.
Nếu chính trị là game “Among Us”, thì ông Netanyahu không cần làm gì, vừa bước vào phòng họp đã bị vote out ngay vòng đầu tiên. Thậm chí chưa kịp mở miệng, người ta đã hô: “Sus! Bỏ phiếu nhanh đi kẻo mất thời gian.”
Thật khó tìm trên bản đồ chính trị một lãnh đạo nào cô độc đến mức này. Không chỉ là “cô đơn trên bàn ngoại giao”, mà là trạng thái “ở đâu cũng thành kẻ không mời mà đến”.
Phần 6: Hài kịch hay bi kịch?
Cái mỉa mai của lịch sử nằm ở chỗ này: khi ông Netanyahu biến mình thành trò cười trong ngoại giao, thì nền bi kịch thật sự lại diễn ra ở ngoài kia – nơi Gaza bị biến thành một nghĩa địa sống. Người ta nhìn ông bị bỏ ghế, có thể cười, nhưng khi camera lia sang cảnh bệnh viện bị bom san phẳng, trẻ con gầy trơ xương bới rác tìm thức ăn, thì chẳng còn ai cười nổi nữa.
Đây là thứ bi kịch ngược đời: một chính trị gia cứ khăng khăng mình là “nạn nhân của sự bất công quốc tế”, trong khi chính những người dân vô tội lại đang là nạn nhân thật sự của quyết sách ông ký. Cái này không còn là nhầm lẫn, mà là sự tráo đổi vai trơ trẽn: thủ phạm thì đóng vai khổ nạn, còn nạn nhân thật thì bị xoáy sâu xuống hố.
Và cái đáng nói: thế giới cười ông Netanyahu, nhưng không ai quên bi kịch Palestine. Ghế trống trong Liên Hợp Quốc không chỉ là trò hề ngoại giao, mà là bản cáo trạng thầm lặng. Nó bảo rằng: “Chúng tôi không thể nghe ông nói, khi ngoài kia còn quá nhiều tiếng kêu cứu chưa được lắng nghe.”
Hài kịch ở hội trường, bi kịch ở chiến trường – đặt cạnh nhau, chỉ càng cho thấy sự trớ trêu đến nghẹt thở.
Phần 7: Ông đi đâu, người ta đi chỗ khác
Có lẽ hình ảnh ấn tượng nhất – và cũng “đau tim” nhất – chính là cảnh ông Netanyahu đứng hùng hồn phát biểu, trong khi phía dưới là cả dãy ghế trống lạnh lùng phơi bày. Đó chẳng khác nào tấm gương phản chiếu sự thật trần trụi: Israel vẫn ở đây, nhưng thế giới không còn ở cùng nữa.
Người ta thường nói: lãnh đạo giỏi đi đâu cũng được trải thảm đỏ. Lãnh đạo tệ thì đi đâu cũng gây tranh cãi. Còn lãnh đạo tệ đỉnh cao thì… đi đâu cũng khiến cả đám bỏ đi. Vâng, ông Netanyahu đã sáng tạo ra một loại “ngoại giao mới”: ngoại giao ghế trống. Không cần thuyết trình dài dòng, chỉ cần dàn ghế trống kia cũng đủ truyền tải thông điệp mạnh hơn bất kỳ bài diễn văn nào.
Hãy thử tưởng tượng: một ngày nào đó, sách lịch sử sẽ viết lại hình ảnh này. Không phải là khoảnh khắc ông Netanyahu “nói gì”, mà là khoảnh khắc “chẳng ai buồn nghe”. Bởi đôi khi, sự im lặng và quay lưng lại chính là bản án đanh thép nhất.
Thế giới có thể bất đồng về hàng trăm vấn đề – từ biến đổi khí hậu, kinh tế, đến vũ khí hạt nhân. Nhưng thật hiếm hoi, người ta đồng lòng ở một điểm: sự chán ghét dành cho ông Netanyahu. Và đó, thưa quý vị, chính là thành tựu ngoại giao kỳ lạ nhất của thế kỷ này.
Điều mỉa mai ở đây là: đáng lẽ ông phải dùng cơ hội này để kéo thế giới lại gần mình hơn, nhưng cuối cùng lại biến nó thành buổi diễn ghế trống toàn cầu. Một cú lưu diễn đặc biệt: ở đâu ông đứng, ở đó người ta bỏ đi. Chưa bao giờ “ngoại giao” lại đồng nghĩa với “dọn ghế”.
Và xin nhớ, đây không phải một talkshow giải trí để chúng ta cười xòa. Đây là bi kịch chính trị được gói trong vỏ bọc hài kịch. Nhân vật chính – bất đắc dĩ – lại chính là một thủ tướng tự biến mình thành biểu tượng cô lập, không phải vì số phận, mà vì chính sách và sự cố chấp của bản thân.
Vậy nên, câu hỏi còn lại chỉ là: ai sẽ là nhân vật tiếp theo có “tài năng” hiếm có này? Ai đủ sức khiến thế giới vốn chia rẽ lại đồng lòng… bằng cách ghét bỏ?
À mà khoan, trước khi tắt video và chạy đi biểu tình ở đâu đó, thì làm ơn hãy nhớ vài “nghi thức ngoại giao” nho nhỏ cho kênh này nhé:
👉 Đầu tiên, bấm Like để chứng minh bạn không phải ghế trống.
👉 Thứ hai, Subscribe ngay, vì đây là nơi duy nhất bạn được nghe chính trị quốc tế dưới dạng… hài kịch trào phúng.
👉 Thứ ba, để lại comment bên dưới: theo bạn, ông Netanyahu đi đâu thì người ta mới không bỏ đi? Hay là nên tổ chức hẳn một tour “ghế trống toàn cầu” cho trọn vẹn sự nghiệp ngoại giao?
Và nhớ bật chuông thông báo 🔔, để mỗi lần có video mới, bạn sẽ là người đầu tiên biết tin, thay vì phải ngồi chờ Liên Hợp Quốc họp rồi đi hóng.
Còn nếu bạn chia sẻ video này cho bạn bè, thì xin chúc mừng: bạn chính thức tham gia vào “Liên minh chống buồn chán toàn cầu”. Một tổ chức không cần bảo kê, nhưng đảm bảo… không bao giờ bị bỏ ghế.






