Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam mời 5 nước: Nga, Trung Quốc, Lào, Campuchia, Belarus cử lực lượng tham gia diễu binh
Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam mời 5 nước: Nga, Trung Quốc, Lào, Campuchia, Belarus cử lực lượng tham gia diễu binh
Phân tích và bình luận xin kính chào các bạn!
Giữa một thế giới đang phân cực bởi các xung đột khu vực, cạnh tranh siêu cường và sự xói mòn của trật tự đa phương hậu Chiến tranh Lạnh, những chi tiết tưởng chừng nhỏ – như một lời mời dự lễ kỷ niệm – lại có thể mở ra cả một bản đồ ngầm về tư duy chiến lược của một quốc gia.
Vì vậy, khi Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam gửi thư mời người đồng cấp của 8 quốc gia – Nga, Trung Quốc, Lào, Campuchia, Cuba, Belarus, Kazakhstan và Azerbaijan – đến Hà Nội tham dự một lễ kỷ niệm trọng đại, đồng thời mời 5 nước cử lực lượng quân đội tham gia diễu binh, thì đó không chỉ là một nghi thức ngoại giao thường lệ. Đó là một động tác mang hàm lượng biểu tượng cao, và có thể xem là bản thông điệp chiến lược bằng ngôn ngữ nghi lễ quốc phòng.
Ở cấp độ bề mặt, đây là một hoạt động thể hiện quan hệ hữu nghị, sự trân trọng đối với các quốc gia bạn bè, và mang tính chất lễ tân. Nhưng nếu đặt dưới ống kính địa chính trị và chiến lược đối ngoại quốc phòng, thì ta bắt đầu thấy rõ hơn những lớp ý nghĩa sâu xa ẩn sau các dòng thư trang trọng đó:
-
Mỗi quốc gia được mời – đều đại diện cho một tầng kết nối lịch sử, thể chế và chiến lược.
-
Việc chọn ai chỉ mời ngồi khán đài, và ai được bước trên lễ đài diễu binh – là cách Việt Nam vẽ lại ranh giới mềm của sự thân cận chính trị và tin cậy quốc phòng.
Bản thân hành động “mời” – trong bối cảnh địa chính trị hiện nay – không còn là động từ mang tính nghi lễ, mà trở thành động từ chiến lược. Mỗi lời mời được cân nhắc như một con tốt di chuyển trong ván cờ rộng lớn hơn: ván cờ của vị thế, của rủi ro, và của thông điệp chính trị gửi đến nhiều đối tượng cùng lúc.
Và chính vì thế, tôi nhìn hành động này không như một nhà quan sát nghi thức, cũng không như một phóng viên chính trị đơn thuần. Tôi nhìn nó như một mảnh ghép có chủ đích trong bản đồ lớn hơn mà Việt Nam đang âm thầm dựng nên: một bản đồ không vẽ bằng ranh giới địa lý, mà bằng cách sắp xếp biểu tượng quốc phòng, bằng quyết định chọn ai – và chọn cách thể hiện ra sao.
Đó là một dòng chữ viết tay trong cuốn sổ chiến lược đối ngoại quốc phòng – mà Việt Nam không công bố rộng rãi, nhưng vẫn để thế giới hiểu đủ – và hiểu đúng – thông qua những chi tiết tưởng chừng rất lễ nghi như thế này.
Chúng ta đang nói về một Việt Nam không chỉ cố gắng cân bằng giữa các cường quốc, mà còn đang dần biến mình thành một “người tổ chức” tinh tế trong trật tự khu vực – người có thể mời cả hai phía, mà không bị cuốn vào phía nào.
Đó là nghệ thuật ngoại giao trong thời đại phân mảnh.
Đó là sự chủ động viết vai trò của mình – thay vì để người khác viết thay.

PHẦN 1: AI ĐƯỢC MỜI – VÀ MỜI VỚI MỤC ĐÍCH GÌ?
Lời mời tham dự lễ kỷ niệm và đặc biệt là lời mời cử lực lượng diễu binh là một nghệ thuật sắp đặt chính trị. Nó không chỉ phản ánh thái độ ngoại giao, mà còn là một thông điệp ẩn sâu về cấu trúc quan hệ quốc tế của Việt Nam trong thời điểm địa chính trị toàn cầu đang tái định hình.
📌 Bản đồ lời mời: Những vòng kết nối tinh tế
Danh sách 8 quốc gia được mời, nếu đặt lên bản đồ chính trị – không chỉ tạo thành một hình vòng cung địa lý trải dài từ Đông Á đến Đông Âu, Trung Á đến Mỹ Latinh – mà còn thể hiện một sự liên kết mềm giữa các quốc gia nằm ngoài quỹ đạo phương Tây. Họ có điểm chung:
-
Đều có hoặc từng có mô hình nhà nước tập trung quyền lực cao,
-
Đều từng hoặc đang chịu các hình thức cấm vận, cô lập, cạnh tranh địa chính trị từ phương Tây,
-
Và đều giữ quan hệ đặc biệt, thậm chí biểu tượng, với Việt Nam – thông qua lịch sử, thể chế hoặc quan hệ quốc phòng.
Không thể không thấy sự tinh tế trong cách Việt Nam chia nhóm:
Nhóm 1: “Đồng minh truyền thống” – Những người bạn trong khói lửa
🌍 Gồm: Nga, Trung Quốc, Belarus, Cuba
Đây là nhóm mang tính biểu tượng lịch sử sâu sắc. Họ từng là trụ cột hỗ trợ Việt Nam trong kháng chiến, cung cấp vũ khí, cố vấn quân sự, viện trợ kinh tế, đào tạo cán bộ. Đến nay, dù bối cảnh toàn cầu đã thay đổi, mối quan hệ này vẫn được Việt Nam duy trì với thái độ vừa trọng tình xưa, vừa tính toán hiện thực.
-
Nga: Vẫn là một trong những nhà cung cấp vũ khí hàng đầu cho Việt Nam, dù quan hệ hiện đang bị ảnh hưởng bởi cuộc chiến tại Ukraine và lệnh cấm vận quốc tế. Tuy nhiên, Việt Nam vẫn duy trì sự kính trọng lịch sử và sự cần thiết về quốc phòng.
-
Trung Quốc: Dù tồn tại căng thẳng Biển Đông, quan hệ quốc phòng giữa hai nước vẫn được duy trì ở mức “ổn định có kiểm soát”. Việc mời Trung Quốc không phải là sự lệ thuộc, mà là một động thái chiến lược “đối thoại trong giới hạn”.
-
Belarus: Đồng minh gần gũi của Nga, từng hỗ trợ kỹ thuật – công nghiệp quốc phòng cho Việt Nam. Quan hệ mang tính “hậu Xô Viết”, gợi nhớ đến các liên kết thời Liên Xô.
-
Cuba: Không chỉ là “bạn trong khói lửa”, mà còn là biểu tượng cho tình hữu nghị mang sắc thái ý thức hệ. Dù hiện không đóng vai trò lớn trong an ninh khu vực, Cuba vẫn giữ giá trị biểu trưng cao.
📌 Tại sao chỉ Nga, Trung, Belarus được mời diễu binh – còn Cuba không?
Vì Việt Nam ưu tiên thể hiện sức mạnh quân sự với những đối tác có liên hệ quân sự thực tế hiện nay, trong khi Cuba hiện tại chỉ giữ vai trò biểu tượng – không có hợp tác chiến lược sâu rộng về quốc phòng.
Nhóm 2: “Láng giềng chiến lược” – Những người anh em không thể tách rời
🌏 Gồm: Lào và Campuchia
Đây là nhóm không thể không có mặt, bất kể thế giới đang xoay chuyển thế nào. Lý do rất rõ:
-
Cả hai đều chia sẻ đường biên giới trên bộ với Việt Nam,
-
Có quan hệ đặc biệt từ thời chiến, đã được nâng lên tầm “hữu nghị vĩ đại” hoặc “đối tác chiến lược toàn diện”,
-
Có sự đan xen về an ninh, văn hóa, chính trị và thậm chí cả nhân sự cấp cao.
Việc mời Lào và Campuchia tham gia diễu binh là một cam kết thể hiện sự tin cậy sâu sắc, đồng thời khẳng định rằng:
“Dù thế giới đổi thay, trục an ninh Đông Dương vẫn là một thể thống nhất về mặt chiến lược.”
Nhóm 3: “Trục Á – Âu mới nổi” – Những đối tác chiến lược tiềm năng
🌐 Gồm: Kazakhstan và Azerbaijan
Đây là hai nước có thể không gắn liền với lịch sử chiến tranh Việt Nam, nhưng lại nằm trong chiến lược mở rộng không gian địa chính trị của Việt Nam về phía Trung Á và hậu Xô Viết.
-
Kazakhstan: Một quốc gia trung lập mang tính đối thoại, có vị trí then chốt giữa Nga, Trung Quốc và phương Tây. Quan hệ Việt Nam – Kazakhstan tuy chưa nổi bật, nhưng có tiềm năng lớn về năng lượng, quân sự, và kết nối “Trung Á – ASEAN”.
-
Azerbaijan: Nước xuất khẩu dầu mỏ, từng giữ ghế trong Hội đồng Bảo an LHQ, có ảnh hưởng trong Tổ chức Hợp tác Hồi giáo và liên kết giữa Á – Âu. Hợp tác Việt – Azerbaijan nằm ở tầng quan hệ song phương nhiều hơn là quốc phòng.
📌 Tại sao mời nhưng không mời diễu binh?
Đây là những đối tác Việt Nam muốn “kéo gần”, nhưng chưa đủ mức độ tin cậy – hoặc không có nền tảng hợp tác quân sự sâu sắc. Việc chỉ mời tham dự – chứ không diễu binh – là một chiến lược ngoại giao phân tầng: giữ bạn, không vội ràng buộc.
Việt Nam đang dùng lời mời để tạo bản đồ tin cậy chiến lược riêng, đồng thời thể hiện khả năng phân hóa quan hệ không phải bằng tuyên bố, mà bằng nghi thức.
Không ai bị loại trừ – nhưng cũng không ai được “quá thân” nếu chưa đủ điều kiện.
Đó là nghệ thuật đi dây ngoại giao: bảo tồn quá khứ – kiểm soát hiện tại – và mở lối cho tương lai.
PHẦN 2: MỘT THẾ TRẬN NGOẠI GIAO PHỨC HỢP – VIỆT NAM KHÔNG CHỌN PHE, NHƯNG CHỌN CÁCH ĐI
Trong bối cảnh quốc tế hiện nay – khi chọn phe đồng nghĩa với chấp nhận trả giá, thì chọn cách đi riêng chính là một chiến lược sống còn. Việt Nam đang đứng ở trung tâm của những dòng xoáy địa chính trị Đông Á – Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, nơi cạnh tranh Mỹ – Trung, phương Tây – Nga, dân chủ – tập quyền… đang đan xen, giằng kéo từng centimet ảnh hưởng.
1. KHÔNG CHỌN PHE – NHƯNG KHÔNG MƠ HỒ
Từ nhiều năm nay, Việt Nam kiên trì chính sách “ba không”:
-
Không tham gia liên minh quân sự
-
Không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự
-
Không liên minh với nước này để chống nước kia
Gần đây, học thuyết quốc phòng Việt Nam thêm một yếu tố “mở”:
“Tùy tình hình, có thể phát triển quan hệ quốc phòng cần thiết với các nước.”
Điều này thể hiện rõ trong cách chọn ai để mời, và đặc biệt là chọn vai trò cho từng khách mời.
➤ Không mời Mỹ, EU, Nhật Bản, Ấn Độ cử quân diễu binh, dù Việt Nam đang thúc đẩy quan hệ chiến lược với họ. Vì sao?
-
Vì họ là những cường quốc “có vị thế nhưng có nhạy cảm” – mời họ tham gia diễu binh có thể bị hiểu là Việt Nam đang nghiêng về một cực quyền lực.
-
Việt Nam hiểu rằng, một cái bắt tay quá công khai với phương Tây, nếu không được đặt đúng bối cảnh, có thể khiến các đối tác như Trung Quốc, Nga… phản ứng.
-
Do đó, quan hệ với phương Tây tiếp tục tiến triển mạnh, nhưng thể hiện qua kênh song phương, đối thoại, hợp tác cụ thể – chứ không phải nghi lễ quân sự tập thể.
🧠 Tức là:
Không chọn phe, nhưng chọn ngôn ngữ biểu đạt phù hợp với từng đối tượng.
2. CHỌN BẠN – NHƯNG KHÔNG RÀNG BUỘC
Trong số các nước được mời tham gia diễu binh, không có một nhóm cố định nào đại diện cho một khối liên minh. Nga và Trung Quốc từng đối đầu nhau; Belarus và Trung Quốc không có quan hệ đặc biệt sâu; Lào – Campuchia không hẳn là “đồng minh” với bất kỳ cực quyền lực nào.
Việt Nam đang phát đi một thông điệp rõ ràng:
-
Chúng tôi mời từng nước – không mời theo phe.
-
Sự hiện diện của các nước này không tạo thành liên minh – mà là biểu tượng của mối quan hệ song phương được chọn lọc.
-
Mỗi lời mời là một “lối đi riêng” – chứ không phải mắc xích trong hệ thống đồng minh.
Đó là ngoại giao phân lớp, nơi Việt Nam xác định rõ:
“Tôi có thể đi cùng nhiều người – nhưng không đi về cùng một hướng với bất kỳ ai.”
3. SỰ CÂN BẰNG TRONG THẾ TRẬN CĂNG KÉO
Khi Trung Quốc đang thúc đẩy “Sáng kiến An ninh Toàn cầu”, Mỹ phát triển “Bộ Tứ” và các thỏa thuận như AUKUS, Nhật – Hàn – Ấn Độ đang ngày càng gắn kết quốc phòng với Mỹ, thì Việt Nam chọn một đường đi giữa các mũi kéo căng đó.
-
Với Trung Quốc:
→ Vẫn duy trì đối thoại quốc phòng, tổ chức giao lưu biên giới, nhưng không để mất thế độc lập chiến lược.
→ Mời Trung Quốc diễu binh, nhưng Việt Nam vẫn tiếp tục diễn tập chung với Mỹ, Nhật ở lĩnh vực cứu hộ, gìn giữ hòa bình. -
Với Nga và Belarus:
→ Việt Nam vẫn mua một số thiết bị quốc phòng (dù quy mô giảm) và bảo dưỡng hệ thống khí tài cũ.
→ Nhưng Việt Nam không đưa ra bất kỳ phát ngôn nào ủng hộ cuộc chiến ở Ukraine, vẫn giữ quan hệ với Ukraine. -
Với Mỹ và phương Tây:
→ Mở rộng hợp tác quốc phòng, nhưng không cho phép đặt căn cứ quân sự, hay diễn tập quân sự tầm lớn có yếu tố nhạy cảm.
4. CÁCH VIỆT NAM “LÀM CHỦ SÂN KHẤU” TRONG TRẬN ĐỒ NGOẠI GIAO
Lễ diễu binh – tưởng như là một buổi biểu dương lực lượng đơn thuần – nhưng trong cách dàn dựng, sắp đặt khách mời, vị trí đứng, thứ tự diễu binh… lại là một bản đồ ngầm của vị thế – của sự tin cậy và hợp tác.
Việt Nam không chỉ tổ chức một sự kiện, mà còn chỉ huy một thông điệp:
| Mời cả Nga và Trung Quốc diễu binh | Thông điệp ngầm – Việt Nam giữ cân bằng giữa hai siêu cường châu Á – không ngả bên nào |
| Không mời phương Tây diễu binh | Thông điệp ngầm – Không muốn gửi thông điệp “chọn phe” hoặc đối đầu với nhóm nước khác |
| Mời Lào – Campuchia cùng diễu binh | Thông điệp ngầm – Khẳng định “trục Đông Dương” vẫn là ưu tiên chiến lược khu vực |
| Không mời các nước ASEAN khác | Thông điệp ngầm – Giữ tính song phương, tránh cạnh tranh ảnh hưởng trong nội khối |
Đó là cách một nước không lớn về sức mạnh quân sự, nhưng lại lớn dần lên bằng sự khôn ngoan trong định vị ngoại giao.
Việt Nam không chọn phe, không để ai vẽ hộ mình trên bản đồ địa chính trị, nhưng chủ động chọn cách thể hiện vai trò của mình.
Lời mời diễu binh không chỉ là tấm thiệp trang trọng, mà là thông điệp ngoại giao quân sự đầy hàm ý, cho thấy Việt Nam:
“Không tìm người chống lưng, mà tìm cách đứng vững giữa nhiều bóng lưng quyền lực.”
PHẦN 3: TỪ CHÍNH SÁCH “3 KHÔNG” ĐẾN THẾ HỆ NGOẠI GIAO QUỐC PHÒNG MỚI
“Không liên minh quân sự – nhưng vẫn làm chủ cuộc chơi quốc phòng”
Chính sách quốc phòng “Ba Không” là một tuyên ngôn nền tảng của Việt Nam sau Đổi mới, phản ánh một nỗ lực chiến lược để thoát khỏi cái bóng của các khối quyền lực, từ bỏ tư duy “liên minh – đối đầu” vốn từng là định hướng chủ đạo trong thời kỳ chiến tranh lạnh.
Nhưng như mọi chính sách lớn, “3 không” không bất biến, mà tiến hóa cùng bối cảnh.
1. Từ “Ba Không” đến “Ba Không + Một Linh Hoạt”
Tuyên bố chính sách quốc phòng của Việt Nam trong Sách Trắng 2019 đã bổ sung một yếu tố mang tính mở rộng:
“Tùy theo diễn biến tình hình và quan hệ, Việt Nam sẽ phát triển các mối quan hệ quốc phòng cần thiết.”
Đây chính là vế “Một Linh Hoạt” – mấu chốt để hiểu chiến lược mới trong ngoại giao quốc phòng:
👉 Chính “một linh hoạt” là cơ sở để Việt Nam mời cả Nga, Trung Quốc lẫn Lào – Campuchia – Belarus cùng tham gia diễu binh, dù một số nước có quan hệ căng thẳng với nhau.
2. Ngoại giao quốc phòng thế hệ mới: Việt Nam đang “làm bạn” theo cách của riêng mình
Trong 10 năm qua, Việt Nam đã xây dựng mạng lưới đối tác quốc phòng rộng khắp:
-
Với Mỹ: Thúc đẩy hợp tác quốc phòng, mua thiết bị không sát thương, phối hợp gìn giữ hòa bình, mở rộng đào tạo sĩ quan.
-
Với Nhật Bản, Hàn Quốc: Hợp tác kỹ thuật quân sự, chuyển giao thiết bị cứu hộ, hỗ trợ năng lực hàng hải.
-
Với Ấn Độ: Nhận tài trợ tên lửa, hợp tác quân sự – hải quân, chia sẻ công nghệ giám sát biển.
-
Với EU, Úc: Gìn giữ hòa bình Liên Hợp Quốc, hỗ trợ xây dựng quân y, diễn tập tìm kiếm cứu nạn.
-
Với Nga, Belarus, Ukraine: Bảo trì khí tài cũ, hợp tác đào tạo, hỗ trợ công nghệ quốc phòng.
-
Với Trung Quốc: Duy trì đối thoại quốc phòng cấp cao, diễn tập cứu hộ biên giới, quản lý rủi ro xung đột.
🧠 Đáng chú ý: Dù không liên minh với ai, Việt Nam lại liên kết quân sự ở cấp độ đa dạng với hầu hết các cực quyền lực toàn cầu – điều này làm cho bản đồ quốc phòng Việt Nam giống một mạng lưới mở, chứ không phải một trục đóng.
3. Diễu binh: Không chỉ là nghi lễ, mà là cơ chế tín hiệu chính trị
Việc mời 5 quốc gia cử lực lượng tham gia diễu binh – trong đó có cả cường quốc toàn cầu (Nga, Trung Quốc) và láng giềng chiến lược (Lào, Campuchia) – là một màn biểu diễn mềm của chiến lược đa tầng.
💡 Hãy lưu ý:
-
Diễu binh là biểu tượng quyền lực, nhưng cũng là hành động chia sẻ niềm tin chiến lược. Không nước nào mang binh sĩ sang một quốc gia khác nếu không tin tưởng hoặc không có lý do chính trị rõ ràng.
-
Qua việc mời, và được mời, Việt Nam đang phát đi thông điệp:
“Chúng tôi không chọn phe – nhưng chúng tôi đủ tin cậy để được cả các phe chọn để cùng hiện diện.”
📍 Đây chính là biểu hiện rõ nét của một ngoại giao quốc phòng thế hệ mới – chủ động, đa trục, nhưng vẫn giữ được tính trung lập chiến lược.
4. “Không nghiêng – nhưng không đứng yên”: Sức mạnh từ thế trung tâm
Việt Nam không nghiêng theo một cực quyền lực nào, nhưng luôn di chuyển, chủ động định hình các mối quan hệ.
Ví dụ:
-
Khi Biển Đông nóng lên, Việt Nam tăng đối thoại quốc phòng với Trung Quốc, nhưng cũng tăng tốc nâng cấp quan hệ với Mỹ, Nhật, EU.
-
Khi Nga bị cô lập vì Ukraine, Việt Nam vẫn mời Nga dự kỷ niệm và giữ hợp tác quốc phòng – nhưng không công khai ủng hộ.
-
Khi ASEAN bị chia rẽ bởi cạnh tranh Trung – Mỹ, Việt Nam lại nổi lên như một trung tâm đồng thuận mềm, được cả hai bên tôn trọng.
📌 Chiến lược ấy không dựa vào cơ bắp, mà dựa vào khả năng quản lý không gian chiến lược quanh mình:
Không để ai lấn tới, cũng không để mình bị gạt ra bên lề.
Từ “3 Không” đến “1 Linh Hoạt”, Việt Nam đang xây dựng một kiến trúc ngoại giao quốc phòng kiểu mới, phù hợp với thế giới đa cực – nơi không còn chỗ cho nước nhỏ chọn nhầm phe, nhưng lại rất rộng cửa cho nước nhỏ chọn đúng thời điểm để thể hiện vai trò.
Trong một thế giới đầy đường biên ranh giới, Việt Nam chọn đứng trên điểm giao nhau, không phải vì do dự – mà vì đó là nơi có thể nhìn được toàn cảnh.
PHẦN CUỐI: LỄ DIỄU BINH KHÔNG CHỈ LÀ NGHI THỨC
“Khi nghi lễ trở thành ngôn ngữ chính trị, và sân khấu thành bản đồ quyền lực”
Trong con mắt của công chúng, một lễ diễu binh có thể là biểu tượng truyền thống, mang tính tưởng niệm, tôn vinh lực lượng vũ trang và quá khứ chiến thắng. Nhưng trong thế giới của ngoại giao quyền lực, mỗi đội hình, mỗi bước chân, mỗi quân phục được nhìn như một dòng mã – một thông điệp chiến lược được mã hóa trong nghi thức.
Việc Việt Nam mời 8 Bộ trưởng Quốc phòng, và đặc biệt mời 5 nước cử lực lượng diễu binh, không chỉ là việc tổ chức một lễ hội quốc phòng. Nó là một hành động ngoại giao định hình không gian ảnh hưởng.
1. MỘT BUỔI DIỄN – NHIỀU MÀN Ý NGHĨA
Hãy tưởng tượng một khung cảnh diễu binh trang nghiêm, nơi từng đội quân nước ngoài bước ngang khán đài danh dự. Đằng sau mỗi đội hình ấy là:
-
Một tuyên bố ngầm về quan hệ song phương:
Khi Lào, Campuchia – hai láng giềng nhiều lịch sử – bước vào quảng trường, đó là lời khẳng định về tính kết nối Đông Dương trong quốc phòng. -
Một thông điệp khu vực:
Khi Trung Quốc cử lực lượng sang diễu binh, đó là tín hiệu rằng Việt Nam đủ tự tin để duy trì ổn định quốc phòng ngay cả với cường quốc mà mình có tranh chấp. -
Một tuyên ngôn toàn cầu:
Khi Nga và Belarus – những quốc gia đang bị phương Tây cô lập – hiện diện, Việt Nam đang gửi đi một lời nhắn:
“Chúng tôi không tẩy chay ai – chúng tôi xây cầu, không dựng tường.”
2. SÂN KHẤU NGHI LỄ – KHÔNG GIAN MỀM CỦA NGOẠI GIAO CỨNG
Có một nguyên lý trong đối ngoại hiện đại:
“Khi bạn không thể nói thẳng điều gì, hãy tổ chức một nghi lễ để nói khéo.”
Lễ diễu binh chính là nghi lễ ấy.
-
Không cần phát biểu chính trị mạnh mẽ, nhưng ai được mời diễu binh – ai không – đã nói lên vị thế thực sự trong con mắt của nước chủ nhà.
-
Không tuyên bố liên minh, nhưng việc lính nước ngoài sải bước trong nghi lễ của Việt Nam lại là sự gắn kết biểu tượng, thể hiện niềm tin và hợp tác đủ sâu.
Nói cách khác:
👉 Quốc phòng Việt Nam không chỉ nằm ở thao trường – mà còn ở sân khấu.
👉 Và sân khấu lễ nghi chính là nơi tuyên bố quyền lực theo kiểu phương Đông – thâm trầm, nhiều tầng nghĩa.
3. KHI VIỆT NAM CHỌN “TRỞ THÀNH NGƯỜI MỜI”
Có một điều đáng lưu tâm: Việt Nam là bên chủ động mời.
Nghĩa là:
-
Không ai ép Việt Nam phải cho một nước nào đó diễu binh.
-
Mỗi lời mời phản ánh một cấp độ tín nhiệm chiến lược.
-
Và Việt Nam đang chủ động định vị vai trò của mình trong trò chơi quyền lực toàn cầu.
Chủ động mời là chủ động kiến tạo không gian ảnh hưởng.
Không mời Mỹ hay Nhật không đồng nghĩa với lạnh nhạt. Ngược lại, Việt Nam hiểu rõ đâu là kênh nghi lễ, đâu là kênh thực chất. Với các nước phương Tây, kênh quốc phòng thường kín đáo, hiệu quả và không phô trương.
Việc mời các đối tác có quan hệ truyền thống, có điểm giao quốc phòng lớn (như Nga, Trung Quốc, Lào…) lại mang tính thể hiện tôn trọng lịch sử và quản trị quan hệ lâu dài.
4. GIỮ VỮNG TƯ THẾ – KHÔNG PHẢI ĐỂ GÂY CHÚ Ý, MÀ ĐỂ GÂY TIN TƯỞNG
Thế giới hôm nay không thiếu những quốc gia gây ồn ào – bằng tuyên bố, bằng diễn tập, bằng liên minh. Nhưng Việt Nam chọn cách trầm tĩnh, kiên định, chủ động tạo thế – hơn là chạy theo thế.
-
Diễu binh không phải để phô trương sức mạnh.
-
Mời khách không phải để chứng minh ảnh hưởng.
-
Mà là để gửi đi thông điệp quan trọng:
Việt Nam không gây áp lực lên ai – nhưng cũng không để ai gây áp lực lên mình.
5. “MỘT NGHI LỄ CÓ TRỌNG LƯỢNG”
Việc mời lực lượng diễu binh từ 5 nước, và mời dự lễ từ 8 nước, là hành động:
✅ Tôn vinh mối quan hệ truyền thống với những đối tác lâu đời
✅ Giữ vai trò chủ động trong việc điều tiết các mối quan hệ quốc phòng
✅ Khẳng định năng lực dẫn dắt mềm trong một khu vực đang chịu áp lực cạnh tranh cường quốc
✅ Gửi đi thông điệp rõ ràng rằng: Việt Nam không né tránh cạnh tranh, nhưng chọn cách ứng xử đặc thù – dựa trên nguyên tắc, lịch sử, và sự tỉnh táo.
📌 Và vì thế:
Lễ diễu binh không chỉ là vinh danh quá khứ – mà còn là kiến tạo tương lai.
Không chỉ là nghi lễ – mà là một bài phát biểu không lời của Việt Nam trên sân khấu chiến lược khu vực.
📢 “Bạn nghĩ gì về việc Việt Nam mời cả Nga, Trung Quốc và các nước ‘truyền thống’ cùng diễu binh? Là sự cân bằng chiến lược, hay thông điệp mềm đầy tính toán?”
💬 Hãy để lại bình luận bên dưới – mình muốn nghe góc nhìn của bạn, đặc biệt nếu bạn quan tâm đến chính sách đối ngoại, an ninh khu vực và những chuyển động địa chính trị tinh tế quanh Việt Nam.
👍 Nếu bạn thấy nội dung hôm nay mang lại một góc nhìn khác, đừng quên:
✅ Bấm Like – để YouTube biết bạn ủng hộ dạng nội dung phân tích sâu
✅ Nhấn Subscribe – để không bỏ lỡ những số tiếp theo về chính trị – quốc phòng – địa chiến lược khu vực
✅ Và Bật chuông thông báo – vì video phân tích của mình thường lên sóng không theo giờ cố định, nhưng luôn theo sát các sự kiện đáng chú ý
📌 Kênh “Bình luận & Phân tích” không chỉ đưa tin – mà cùng bạn giải mã những điều không được nói thẳng, đọc giữa những dòng thông điệp ngoại giao, và kết nối hiện tượng với bản chất.
Xin chào và hẹn gặp lại các bạn!






